"It's still two human beings to get along, so it's going to become complicated.And love is always complicated.But still humans try to love each other, darling. We must get our hearts broken sometimes.This is a good sign, having a broken heart.It means we have tried for something".
Đây là một đoạn được bôi đỏ bôi vàng trong Eat, Pray, Love-vì thích.Cuốn sách có 1 chương về Bali và những gì thuộc về nó, tôi mua ở sân bay Depasar, và đọc hết nửa chương trên chặng đường về nhà.
Hôm nay, một bạn hỏi tôi về Eat, Pray, Love.Cũng trong khoảng thời gian đó, tôi đang nói với người mình đã từng yêu thương "Go for Bali".Và tối nay, khi nhận được message của bạn, tôi ước gì bạn có thể đến Bali.
Không phải vì cuốn sách này, mà cũng không cần đọc nó.Chỉ cần một chút may mắn, bạn sẽ trải nghiệm được những chuyện tương tự trong cuốn sách này, thậm chí còn hơn thế :).Bali là một nơi hoàn hảo, vì văn hóa, tâm linh, kiến trúc, nhịp sống và con người.
Post hình này lên để bạn có thể hình dung.Tôi đã chạy một chiếc xe máy lên đỉnh đèo này, nơi có một đền thờ chót vót trên đỉnh núi.Xe bị chết máy hai lần trên đường đèo khúc khuỷu và dựng đứng hơn đèo ngoạn mục gấp nhiều lần, mà chỉ có duy nhất một mình tôi.Lúc đó, tôi nằm hẳn xuống đường, thất vọng không thể gọi thành tên, chẳng còn biết làm gì hơn nữa.Rồi tôi bị chặn bởi một ông già gác cổng đền mặc váy, đen đúa và gầy guộc, và, ngôn ngữ cơ thể của ông làm tôi hiểu rằng tôi phải bôi nước lên tóc rồi uống vốc nước thánh từ tay ông.Tôi đã sợ.Sợ mà vẫn làm với vẻ mặt tỉnh khô. Vì dù sao tôi cũng chỉ có 1 mình.
Tôi không biết đỉnh núi này cao bao nhiêu, vì thật sự cũng không biết tên ngôi đền mình đã đi tới.Chỉ thấy mới khoảng gần 3 giờ chiều mà gió tạt lạnh tái tê, sương mù đã là là quấn quýt quanh phủ xuống. Trên đỉnh núi này, tôi nhìn thấy biến phía xa típ tắp, nhận ra, trên biển có một cánh buồm đỏ thắm.Và quyết định phải tìm ra nơi nó đậu, dù tôi cũng chẳng biết phải tìm nó từ đâu, theo cách nào.
Trạm nghỉ thanh tịnh này, ước gì bạn, hay tất cả những người đến Bali đều có thể tìm ra nó.Tôi chỉ nhớ phải đi qua những chặng đường vô cùng xấu, những khúc dốc mà tôi vừa lái, vừa bặm môi và nghĩ mình có thể lộn nhào như chơi trên con dốc này.Nó cách xa Ubud chừng bảy, tám mươi cây số.
Nhìn từ trên đường chỉ thấy một nhúm rơm khô của mái lợp.Phải lần theo bậc thang bước xuống mãi phía dưới. Phía bên trái nó là một vực thẳm.Phía trước mắt cũng là vực thẳm, rồi đến thung lũng, rồi biể xanh mênh mông-cánh buồm đỏ thắm mà tôi đã nhìn thấy từ đỉnh đền vẫn nằm im trước mắt.Rõ nét và rực rỡ.
Nơi này đã giữ lại của tôi những nỗi buồn và những giọt nước mắt.Đã làm tôi lắng lại, và có lẽ vì thế, tôi mình nhìn ra mình thấu suốt hơn.Cũng như tối nay, khi thoa màu son mới, tôi mỉm cười nhìn tôi đang nước mắt lã chã trong gương, vì tôi biết rồi mắt tôi sẽ lại trong, môi sẽ lại mỉm cười.
"Khi có một trái tim tan vỡ, có nghĩa là chúng ta đã cố gắng làm một điều gì đó". from EPL
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét